Again,

Maybe if the trust had not been broken, tonight would have been so wonderful.

Maybe if i had not decided to close all my heart and trust to you, i would have enjoyed the show completely with you.

I would have felt so completed.
Yes.
It could have been like that…

I could have hugged from your back on your motor, talked about the music, how great Pink Floyd’s music is. And i would told myself “oh yes, he is the one. The one and only, this is my soulmate. Yes you are.”

But since i decided not to believe in you, in us anymore, to close my heart and not receive any feeling

I refused all of them.

And im feeling so empty now. Yea.. A bit sad. Definitely.

It is sad to think that sooner or later you would find someone that can replace me. She might ride a motor bike. She might be a hardcore rock fan and know all about rock n roll.

Just not me, isnt it?

And i decided to take a step back, i refuse to trust, to believe, to hope, to be happy. And its just sad, just sad…

“We’re just two lost souls swimming in a fish bowl
Years after years
Running over the same old ground
What have we found?
The same old fears
Wish you were here”

.. Wish we were like we before. Wish i could trust you again. Wish i could believe in us again.

And right now, all i wanna do, is running away, is disappearing forever so that you could never find me. So that i would forever be the illusion of your happiest time.

Cuz everything’s over …

[The Doors, 1/2/2015]
[Pink Floyd show]

Huế, thằng bạn và thằng trời…

Tôi vẫn nhớ tháng 12 năm ấy. Huế mưa buồn, lạnh buốt. Chúng tôi ngồi trong căn phòng khách sạn. Một buổi tối lười nhác của cả lũ khi tất cả anh em ngồi uống bia tâm sự. Nếu tôi nhớ không nhầm thì khoảng chục thằng. Tôi, Khoai, Teddy, Vĩnh, Thịnh, Đạt ve, Lâm con, CT, An, Alvis, Đỉa, Trung. Chắc vậy. Tôi không nhớ rõ lắm. Uống bia xong mỗi thằng một góc. Cả phòng im lặng. Tôi cầm đàn nghịch một chút rồi hát. Và anh em hát theo

“Ôi ông trời của tôi, nhiều năm qua bà trời ở đâu

Bà xa ông rồi, vì ông cao vời

Chọn thế gian đời còn được niềm vui

Có khi trong màn đêm, nhìn ông trăng vui cùng chị Hằng Nga

Đời ông hiu quạnh hay vì sương đêm giá lạnh

Trời cũng cô đơn như mọi người”

Một cái gì đó tôi nhận ra rất rõ là mọi người, đều thực sự đang cô đơn. Và chúng tôi chung một phòng, anh em ăn chung ngủ chung. Những người cô đơn, gặp nhau và họ cảm thấy sự cô đơn ấy của nhau. Và rồi hòa làm một. Đêm đó tôi là người cô đơn nhất…

Đó là tối thứ 7. Thứ tư tuần sau, cô ấy nói lời chia tay…

Đó là điều tôi đã cảm nhận và “đánh hơi” được. Tôi chỉ im lặng. Tôi biết điều đó sẽ đến. Phải rồi. Tôi không trách cô ấy, cũng chẳng cảm thấy nuối tiếc gì. Tôi chỉ trách mình. Và tôi cũng chẳng hiểu vì sao lại phải trách mình, tôi chẳng biết trách mình vì chuyện gì…

Có lẽ cô ấy cũng cô đơn. À không phải có lẽ, mà là rất…

.

.

.

Tôi cô đơn, cô ấy cô đơn, anh em tôi cô đơn, chúng ta cô đơn, và ông trời cũng cô đơn. Có lẽ thế. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm xúc tháng 12 năm ngoái và tháng 1 năm nay. Như một thằng zombie, vật và vật vờ. Đến giờ khi nhắc lại tôi và cô ấy vẫn đùa nhau rằng “Chúc mừng bạn đã quay vào ô Mất trắng”. Mất trắng thật…

.

.

.

Tôi và Khoai đợt ý suốt ngày ra a Hiển. Từ bấy đến giờ cũng gần một năm rồi. Tôi tự nhiên nhận ra tôi đồng cảm với nó. Vì nhiều chuyện. Vì cái ảnh này nữa…

.

.

.

Vẫn bị ám ảnh với cái lời hát ấy…

Cô đơn thật…

 Featured image

Everyone.

Everyone is like that.

Everyone disappoints me as soon as i start to place my trust in them, advocate them or decide to get serious with them.

Sometimes i wonder how many things and how long it takes me to fully trust someone again or treat them as nice as i could.

Mama remember the time i told you “i love you so much. everyone will talk behind us because you not pregnant a baby boy. Should i do a part time job to help our family? i love dad too.”

and what the fuck did you do? you talk shit behind my back. you talk shit about me in front of my dad. my friend sees that. everyone sees that. but me.

“everyone knows it, but you. you are too innocent. i have tried to aware you several times but you didnt know.”

i died since then.

and now. i should always take a step back. cuz no one is ever trustworthy enough. no one. im unable to trust and im not gonna do it again, except for few of those who are my long-term best friend.

do not trust anyone. do not love anyone. and do not be too nice to anyone.

and the second time.

Soulmate. and …

Im Googling, although i already know the result.

10 signs you’ve found your soulmate

16 signs of a soulmate

Soulmate connection

and this sounds good: http://thoughtcatalog.com/kate-bailey/2014/06/16-unconventional-signs-youve-found-your-soulmate/

alright. enough talking nonsense. im gonna talk about…hm, my soulmate?

yeh. i actually dont need to search for proofs that he is my soulmate. ’cause we KNOW. we already know. ’cause its perfectly perfect and, yeah thats it. perfect. the relationship is utterly healthy and beautiful that makes people out there jellyyyy.

you say im lucky.

except for the more-than-7000-km part. 

he is in Hanoi, and im in Melbourne.

right .. this is fucking tricky hah? long distance relationship. who wants it? i mean..seriously? its like you’re still single yet attached at the same time. you wanna kiss him, embrace him or make love, cuddle.. ALL. ALL of these, you just can do in your dreams or daydreams. 

this person late reply your messages, and you start to overthink and worry (a bit or much bit, this depends on…your period!). you start wonder wtf they are doing and are they slowly falling out of love with you or they start to love you less or they are fucking ignoring you. 

and im  telling you, there are times when the PMS is (sneakily) torturing me and i even cry my eyes out with all of these thoughts and insecurity. my mind just goes blur, my heart just uncontrollably shattered, and the optimism disappears replaced by a terrible terrible pessimism.

its damn tiring and im about to give up.

i just wanna give up. 

it sucks. when you start to get more serious with somebody and then …

ugh.

no i cannot take the risk. its enough painful, especially when it comes to long distance relationship. i can imagine how terrible my mood is gonna be, and i dont want it to happen again. guys and my inner security. so bad.

i just dont feel secure. i will just run away. its the best. 

P/s: i got this fucking serious issue: can never be able to feel secure. and that why im changing all the times. much paradoxical right?

hate this feeling of insecurity. hate it. detest it. 

gonna fucking change . always.

Autumn leaves…

Tags

, ,

Thu đến rồi em ạ. Đến thật rồi, cái mùa của tình yêu đến rồi. Vậy mà em ở đâu…

The falling leaves drift by my window
The autumn leaves of red and gold
I see your lips, the summer kisses
The sunburned hands, I used to hold

Anh nhớ em, nhớ nhiều lắm. Nhớ cái cảm giác trời mát, hai đứa đèo nhau đi lượn phố tầm trưa trưa như hồi em chưa đi du học. Em nhớ chứ. Những ngày mình trốn nhà đi chơi, hay những hôm đang đi tự nhiên bị mẹ bắt về, rồi cả hôm lượn đường qua Hồ Tây xong hôn nhau rồi bị hai ông thợ xây nhìn thấy… Anh nhớ hết, Hà Nội này bé nhỏ lắm, kỉ niệm ở muôn nơi. Nhưng khổ nỗi, nó xảy ra vào mùa thu. Vào cái mùa đẹp nhất, vào cái mùa lãng mạn nhất, cái mùa đáng yêu nhất nhưng cũng là cái buồn man mác buồn nhất. 8 tháng ở Melbourne, em còn nhớ gì về mùa thu Hà Nội không. Anh cũng chẳng trách em nếu em quên đâu, người đi mà… Không nên giữ lại những kỉ niệm quá nhiều làm gì. Khổ nỗi anh lại là người ở lại, sống trong cái thế giới này, sống trong những kỉ niệm này, sống trong cái thời tiết này nữa…

Tầm này năm ngoài, tình ta bắt đầu chớm nở này. Đến giờ nghĩ lại anh vẫn thấy nó thực sự rất kì diệu. Anh lại sến đúng không. Yêu em lúc nào nào anh cũng sến đấy, chẳng qua là có thể hiện ra không thôi. Em làm anh sến lắm, làm anh hay ảo tưởng lắm…

Anh mơ mộng lắm…
Anh lãng mạn lắm…
Anh nghệ sĩ lắm…
Anh biết không…

Em biết giờ này anh chỉ mong được đi dạo với em, đắm chìm vào cái tiết trời dịu dàng này. Nắng nhẹ, với những cơn gió thoảng qua, hay hoàng hôn nắng mật luồn qua tóc em… Anh muốn đi dạo với em quá. Mùa thu chỉ muốn ở Hà Nội thôi, chẳng muốn đi đâu cả. “Pành pành pành”. Bóp côn, vít ga… Chiếc Vespa lăn bánh, qua những nẻo đường, qua những con phố, qua những hàng cây, qua những tán lá… Thu còn có gì nửa nhỉ. À hoa cúc vàng, cốm, đặc biệt là hoa sữa nữa… “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ…” Đặc trưng lắm. Cuộc đời anh chẳng cần mong muốn gì, chỉ có ước mơ nhỏ nhoi là tận hưởng mọi thứ với em, tận hưởng cái tiết trời khoan khoái của mùa thu này với em… Vậy mà em ở xa quá… 7700km và trời bên ý lại là cuối đông…

Em có nản không? Anh không. Xa nhưng anh vẫn cảm thấy, thực sự là cảm thấy, em luôn ở đây. Giống như Forrest Gump mang hình bóng Jenny đi khắp nơi ấy. Anh cũng vậy. Có lẽ anh đang sống trong ảo tưởng rằng chúng mình vẫn luôn đi cùng nhau trên mọi nẻo đường. Nhưng thực tế là mình xa nhau thật. Vậy mà anh không thấy cách trở đâu. Anh luôn hướng về em, trái tim luôn thuộc về em và luôn mang hình bóng em. Thế đấy, yêu nhiều, yêu quá nhiều, si tình và điên tình, thêm chút sến nữa. Đấy là con lợn hồng mà em biết đó. Con lợn hồng lúc nào cũng ngẩn ngơ với những thứ dường như nhỏ bé nhất cũng có thể làm nó nổi cái màu nghệ sĩ “quèn” trong người. Con lợn hồng của em đó. Và con lợn hồng này yêu em…

Anh làm mùa thu, cho em mơ màng
Anh làm lời ru, quấn quýt bên nàng
Em đi, tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang…

Nhớ, thực sự nhớ lắm, nhưng sẽ vượt qua, sẽ lại chiến đấu vì em. Thực sự, anh hèn nhát lắm. Nhưng em là người đầu tiên và cũng có lẽ là người duy nhất làm anh dũng cảm như thế này. Anh sẽ chiến đấu vì em. Đừng lo lắng quá nhiều em nhé. Có anh, có anh sẽ bảo vệ em, sẽ chăm sóc em, sẽ không bao giờ bỏ rơi em hay từ bỏ em. Anh không bỏ cuộc đâu…

Thu đến rồi…

Em có mơ mùa thu cho ai nức nở
Em có mơ, mơ mùa mắt ướt hoen mi
Và em có mơ khi mùa thu tới
Hai chúng ta sẽ cùng chung lối
Em với anh mơ mùa thu ấy tình ta ngát hương…

Anh sẽ chờ em, chờ một ngày em và anh tận hưởng cái mùa thu như này, tại Hà Nội…

7-1398681076_660x0_2isod3shoj2sk

Ai đó đã nói với em rằng

Anh ạ, người ta nói với em rằng cuộc sống của chúng ta chẳng quá lớn lao gì
Cuộc sống ấy trôi qua từng khoảnh khắc tựa như những nụ hồng tàn phai
Người ta nói rằng khoảnh khắc thoáng qua ấy là giả tạo
đã bỏ mặc chúng ta với nỗi đớn đau vô cùng tận
Vậy mà ai đó đã nói với em rằng…

Rằng anh vẫn còn yêu em nhiều lắm
Họ nói anh vẫn còn yêu thương em
Điều đó có thể nào là sự thật không anh?

Người ta nói rằng định mệnh đã trêu chọc đôi ta
Rằng nó chẳng mang lại cho ta điều gì mà lại thề thốt đủ điều
Rằng dường như hạnh phúc nằm trong lòng bàn tay
Nhưng khi họ mở tay ra thì chẳng có gì
Vậy mà ai đó đã nói với em rằng…

Rằng anh vẫn còn yêu em nhiều lắm
Họ nói anh vẫn còn yêu thương em
Điều đó có thể nào là sự thật không anh?

Thế nhưng em chẳng biết ai đã nói rằng anh vẫn còn yêu em
Em chẳng còn nhớ thêm điều gì về buổi đêm khuya ấy
Cái đêm em đã nghe thấy giọng nói của ai đó, nhưng bóng hình thì chẳng thấy đâu
” Anh ấy còn yêu cô lắm, đây là điều bí mật, và đừng nói cho anh ta biết là tôi đã nói với cô”
Anh có thấy không, ai đó đã nói với em như vậy đó…

Rằng anh vẫn còn yêu em, họ đã nói sự thật đúng không anh?
Rằng anh vẫn còn yêu em, có thể nào là sự thật?

Anh ạ, người ta nói vớii em rằng cuộc sống của chúng ta chẳng quá lớn lao gì
Cuộc sống ấy trôi qua từng khoảnh khắc tự như những nụ hồng tàn phai
Người ta nói rằng khoảnh khắc thoáng qua ấy là giả tạo
đã bỏ mặc chúng ta với nỗi đớn đau vô cùng tận
Vậy mà ai đó đã nói với em rằng…

 

 

bench-0328

Lại là 500 days of Summer.

hôm nay tớ lại ngồi trước màn hình laptop cả tối, ngồi đọc lại tất cả các movie review, blog về 500 days of summer :3 chs lại nghiện như thế.

Summer. tớ thích bộ phim vì soundtrack siêu siêu hay, cảnh đẹp, background đẹp, cast đẹp. cái gì cũng hay ❤ và đặc biệt là SUMMER FINN nữa ❤

tớ nhìn thấy bản thân tớ ở Summer Finn. tớ không tin vào tình yêu bởi tớ chứng kiến qá nhiều cayd đắng, từ bạn bè đến, ừ thì, gia đình, chứng kiến nhiều lắm nên tớ không còn tin…

có người cũng bảo tớ giống Summer Finn. tớ cũng dị thường như thế. “tao thích Ringo starr vì chẳng ai thích Ringo Starr cả”. hahaa. tớ cũng làm mấy trò khùng điên và không quan tâm đến ng khác nghĩ gì, không quan tâm đến ánh nhìn của mọi người..

                                                                ———————

nhưng chẳng hiểu có vấn đề gì với tớ nữa. sự thực, tớ được khá nhiều người để ý. ừ thì cũng dễ gây ấn tượng với ai đó. nhưng nó luôn chỉ dừng lại đến mức ấy thôi. chẳng mấy ai thích tớ thật sự. họ đều đến và đi nhạt toẹt vậy. tớ cảm thấy tớ đủ sâu sắc. nhưng dường như họ chẳng ai thích tớ đủ nhiều để đào sâu con người thật sưj của tớ. có vấn đề gì với tớ nhỉ?

dont open myself up anymore :<… có lẽ tớ nên chôn vùi mọi suy nghĩ, mọi nỗi sợ sệt trong thế giới riêng của mình. and thats it. hãy cứ thoải mái play điiiiiiiii hihehaho

Why do I like Summer Finn in (500) Days of Summer?

Khawaja Ali Arshad

This post is about a girl named Summer Finn from one of my favorite movies all the time, (500) Days of Summer. The narrator of this movie tells us from very beginning that Summer Finn did not share the same belief on true love like many other girls. Summer Finn is the opposite of Tom Hansen who believes that someday he’s meant to Summer. Summer who doesn’t want to be anybody’s girlfriend and Tom who always looks for the right one are involved in odd-yet-romantic relationship without being tied as a couple. Tragic, isn’t it?

Not like other movies which end up with a girl realizes that she’s falling in love to her fling, (500) Days of Summer never gives us a fairy tale ending. Of course, in the end, Summer dumped Tom away. It is the reason why some of my guy friends hate Summer for what she did…

View original post 405 more words

Cái chết.

Mấy hôm nay lên mạng đọc tin tức, check fb insta mà cứ buồn buồn, nặng trĩu.

Cái chết ngự trị khắp mọi nơi. Hàng nghìn người ở ngoài kia đang khóc. Họ đang chịu một nỗi đau về tinh thần k gì sánh bằng. Mất đi người họ yêu thương nhất, đau đớn lắm phải không?

Mình có những khi lạnh lùng đến vô cùng. Nhưng có lẽ không cái gì làm mình có thể yếu lòng nhanh bằng việc nghĩ đến cảnh người mình yêu thương mất đi. Chẳng hiểu sao nữa. Rất nhiều lần cứ ngồi nghĩ, chỉ cần nghĩ đến việc đó thôi là tự khắc mắt ứa nước. Mặc dù trong đời chưa trải qua nhiều cái việc ấy, lần đầu là ông nội mất. khi ấy mình mới 6 tuổi nên chưa nhận thức được nhiều, lần thứ 2 là bác cả mất.

nhưng hình ảnh bà khóc, vẫn đọng lại mãi trong tâm trí mình.

lần ông mất, cả tối chờ mãi k thấy ông về. thế rồi bà nhận được điện báo ông đã mất ở bv Saint Paul. ông mất đột ngột.

Bà khóc òa lên, rồi bà chạy lên phòng ông. Bà cứ nằm ở giường ông bà khóc. bà bảo ông ơi sắp xuân rồi mà ông còn mất …………..

sau này hỏi bà, bà bảo bà mất hàng năm mới nguôi nỗi nhớ ông.

rồi bác cả mất. vẫn nhớ như in cảnh người bà, người mẹ…tóc đã bạc, khuôn mặt đã nhăn nheo, khi đó rúm ró rồi nước mắt cứ trào ra.nhìn mặt bà, thương lắm. lúc khiêng linh cữu của bác ra đồng, bà k được đi. bà khóc ngất, 

người mẹ sinh ra đứa con, rồi lại nhìn thấy nó nằm xuống đất trước mình, một mình, lạnh lẽo. có gì tang thương hơn khoảnh khắc ấy ?

Nên là, mình chẳng sợ gì bằng sợ nhìn thấy người thân yêu mất. dù biết có sinh ắt có tử. nhưng mỗi lần nghĩ đến nước mắt cứ vô thức trào ra. sợ lắm. nếu được chết thay họ mình sẽ chết thay luôn. còn hơn phải suffer cái điều ấy…

người chết rồi, cũng có cảm thấy gì nữa đâu. khổ nhất là người sống thôi ….

đằng sau mỗi cái tên là một câu chuyện. mỗi con người ấy đều mang trong mình bao nhiêu niềm yêu thương từ bao nhiêu người khác. 

chẳng có gì đau đớn bằng nhìn thấy người mình yêu thương ra đi.

không sợ chết. chỉ sợ điều ấy thôi……………..

life is so short…

Tags

, , ,

Đọc đi đọc lại một bức thư… bỗng dưng thấy buồn… buồn cho một cuộc tình, buồn cho một đôi bạn trẻ, buồn cho một kiếp người… buồn cho tôi, buồn cho chúng ta…

Tuổi trẻ, tình yêu, hoài bão, ước vọng… Chúng ta chạy theo tất cả những mong ước ấy, rồi chẳng may lãng quên chút gì đó rồi một ngày nhìn lại thì thấy quá muộn…

Nhưng cũng chẳng sai, tuổi trẻ mà…

Cuộc đời mà…

Nó phải như thế…

Chẳng biết trách ai, chẳng biết phải làm gì, chỉ biết ngồi tự trách mình… và trách vì cái gì cũng chẳng biết nữa… giận thì giận mà thương thì thương…

Ôi cuộc đời, chỉ mong làm mưa xóa trôi hết thôi
Ôi đời quá dài dẫu lại ngày trôi nhanh bên ô cửa
Ngước nhìn trời xanh chợt buông từng ánh nắng mong manh
Ôi đời quá dài, vẫn dài, quá dài bên ô cửa

.

.

.

“Bạn nam của em,

Anh vẫn luôn hỏi em rằng em không nói cũng không thể hiện điều gì ai có thể hiểu được em. Em vẫn cứng đầu cho rằng ai quan tâm đến em thì sẽ ở lại cùng em thôi. Em đã từng là người đọc sách và viết lách rất nhiều nhưng rồi em bỏ đi thói quen đó và cất đi mọi suy nghĩ. Nhưng vì anh em sẽ phá lệ lần này.

Bạn nữ của anh không tin vào những chuyện tình màu hồng và tình yêu vĩnh cửu. Em luôn biết có bắt đầu thì sẽ có kết thúc nhưng em chỉ cần biết đến bây giờ, mình yêu thương nhau là đủ. Ngày mai để mai lo. Anh và em dù ngắn ngủi hay dài lâu, ít ra mình từng hạnh phúc là được.

Bạn nữ của anh là người nhiều “khó” khó chịu, khó hiểu, khó chiều, khó lường, khiến anh phải vất vả nhiều. Em xin lỗi. Con người gai góc như em, muốn yêu thương hẳn cũng khó khăn và phải kiên nhẫn lắm. Vất vả cho anh rồi.

Bạn nữ của anh là người ẩm ương, ngang bướng, luôn làm những thứ người khác không thể hiểu và cũng chẳng thể cản được. Em luôn vứt bỏ những thứ tốt đẹp nhất xảy đến với mình. Nhưng lần này, em sẽ làm một người bình thường, và anh là điều mà bất cứ ai cũng sẽ yêu thương và trân trọng. Bạn nữ của anh cũng vậy, sẽ bớt điên rồ đi.

Anh vẫn luôn nói em lạnh lùng, vậy thế này đã đủ ấm áp chưa? Hay để em cho anh 50 nghìn mua xăng đốt cho ấm luôn một thể?”